Chao mung ban doc den voi www.KinhDoanhPhongCachViet.com

Chao mung ban doc den voi www.KinhDoanhPhongCachViet.com

Ấn trực tuyến của tạp ch� Kinh Doanh & Phong C�ch xuất bản tại �c

Truyện và Tùy bút

Đường anh đi nắng có phủ đầy...

Ai rồi cũng phải quen dần với những nhớ thương, cũng quen dần với việc thiếu đi một vài điều gì đó "đã từng" thân thuộc với mình.

Những năm tháng cuối ở giảng đường thật đẹp đẽ biết bao. Mỗi phút giây qua đi đều trở nên đặc biệt. Và điều đặc biệt ấy của Hải Âu mang tên một chàng trai...

 


Con Dế Mùa Lụt 

Tháng Mười trời Quảng Ngãi bắt đầu đổ mưa. Những cơn mưa nhiệt đới kéo dài lê thê từ ngày này qua ngày nọ. Hạt mưa to, đậm, gió thổi tạt vào chân nghe đến rát da, và trên chiếc nón lá tiếng mưa rít từng hồi nghe kêu lộp độp...
 

New York - chuyện tình những ngày đông

Thoáng giật mình, tôi nhớ đến lời em thoang thoảng bên tai, trong một ngày đầy nắng và cỏ may vướng quanh mái tóc nhung mềm màu đỏ của em, em ôm chặt cánh tay tôi, nhìn mắt tinh nghịch cười nụ cười mà dường như bóp chặt lấy tim tôi mỗi khi nhớ đến cô bé nhỏ với chiếc váy maxi hoa dài phủ qua đầu gối,...  

Bố tôi là lão điên phía bên kia đường 

Mười hai giờ khuyacả xóm nhỏ xôn xao thức giấc bởi những âm thanh kinh khủng. Tiếng la hét chửi rủa của một người đàn ôngtiếng đổ vỡ loảng xoảng của chén báttiếng khóc tru tréo của người đàn bà... 
 
 

Hạnh phúc cách mình bao xa 

"Cảm ơn anh vì đã yêu em. Cảm ơn vì đã cho em trở thành một phần trong cuộc sống của anh. Điều hạnh phúc tuyệt vời nhất mà em có đó là có anh và con, cùng em đi hết chặng đường dài này."
 
 

Không có em, anh khóc cũng như cười! 

Trên thế gian này, ngoài em ra, không ai có thể khiến anh mỉm cười một cách thật lòng!

Trên thế gian này, em chính là ánh mặt trời, ánh sáng duy nhất có thể soi sáng cuộc đời tăm tối của anh!

 


Những ngày gió ở Wellington 

Và mọi chuyện sẽ qua hết thôi, tất cả sẽ qua đi, để khi đó chúng ta sẵn sàng trở về điểm xuất phát và...bắt đầu lại!

 
 
 

Gánh hàng rau của mẹ

Hơn 2 tuổi, nhà neo người không có người trông, con được gửi đi nhà trẻ. Mỗi chiều, Mẹ đến đón con rồi đưa con ra chợ, nơi ở một góc nhỏ, gánh hàng rau mẹ bán. Con ríu rít hát hò, kể chuyện cô chuyện bạn ở lớp, miệng kể mồm nhai nhồm nhoàm những thứ quà vặt mẹ mua cho. Mùa nào thức ấy, khi thì bắp ngô, khi thì chiếc bánh rán hay quả ổi, quả quýt...